Vết kiếm sâu như vực thẳm, ma sát chi khí cuồn cuộn xông thẳng tận trời xanh.
Huyết Chấn đứng bên bờ vực thẳm, sắc mặt tái nhợt, toàn thân phát lạnh. Chỉ thiếu chút nữa thôi là hắn đã trúng phải kiếm khí, chết không có chỗ chôn.
Nhát kiếm ấy khiến cho cả đất trời bỗng chốc trở nên quang đãng.
Bầu trời phía trên Huyết Vu nhất tộc quanh năm bao phủ trong huyết sương, ngay cả ánh mặt trời chói chang cũng bị suy giảm vài phần. Vậy mà lúc này, đất trời lại thanh minh quang đãng, chỉ còn sót lại ma khí đọa lạc.




